|
Chuyện lớn - chuyện nhỏ 01-12-2004 23:33:29 GMT +7 Giật mình thức giấc, đồng hồ đã hơn 4 giờ sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Chương trình Nhật Ký hiện lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói : “Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M.”. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái CD hình của mình để ghép vào tấm thiệp vừa tạo để gửi M., nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M. tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp, còn bên dưới là một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên, tôi vội mở thiệp ra xem."Anh thân mến !
Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.
Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người.
Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9 giờ tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.
Tặng anh cái nút áo với lời nhắn chân tình: “Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút !”. Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt".
Bên dưới nút áo có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:
"Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ. Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.
Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục.
Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?
Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3. Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2 giờ rồi mà phòng nó vắng tanh.
Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngả lưng nằm thẳng cẳng chẳng muộn phiền.
Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa. Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb.
Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chậm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật.
Em thấy anh chuyên làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.
Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao". C.T.Viên |