Linh ở Khosamet (Thái Lan)
Trong những cuộc hành trình, không ai là người muốn cô độc. Tuy nhiên, để thực hiện giấc mơ phiêu lưu và không hiểu số mệnh ra sao mà Linh lại luôn đi một mình. Cô nói: “Tôi là màu xanh, và khi bạn nhìn lên trời, cái màu xanh ngắt ấy có một phần tí xíu của tôi, một giọt mưa không bao giờ cam phận và luôn nhảy lên...”.
Đói
Ở Hy Lạp có rất nhiều quán ăn. Đi đâu cũng nhà hàng, góc phố nào cũng nhà hàng. Khi ra ngoài đảo ở cũng có nhiều nhà hàng, nhất là nhà hàng Ý. Ăn hoài ăn mãi vẫn chỉ những món salad Hy Lạp, bơ, pho mát, bánh mì, spaghetti, pizza. Linh thèm ăn cơm, thèm ăn rau kinh khủng. Chính vì thế, đôi khi Linh phải lọ mọ nấu cháo hoa ăn cho đỡ thèm chất gạo. Thế nhưng vẫn đói, đói rau, đói cơm. Một lần đang ngồi ăn pasta (một loại mì sợi), tự nhiên mùi pho mát ngậy lên phát sợ, tự dưng Linh bỗng nhớ mẹ quá. Không biết bữa cơm chiều nay mẹ nấu món gì, ăn gì. Linh chợt òa khóc, mếu dở khóc dở gọi điện cho mẹ chỉ nói con thèm về nhà ăn cơm quá à. Sau chuyến đi đó, lúc trở về Việt Nam, đã nghe chuyện con Linh ở Hy Lạp gọi điện về khóc bảo đói, không có gì ăn đã lan rộng trong ngõ xóm và toàn thể họ hàng.
Những giấc mơ
|
. LinhEvil: Tên thật: Nguyễn Thùy Linh. Sinh năm 1981. Tốt nghiệp Khoa Đông phương học Trường ĐH KHXH-NV - ĐH Quốc gia – Hà Nội. Hiện đang công tác tại Thái Lan. Sở thích: Du lịch là số 1, tiếp đó là tiểu thuyết của nhà văn Paulo Coelho. |
Linh mơ rất nhiều về biển. Những vách đá dựng đứng như ở Hy Lạp và những bãi cát dài Koh Chang. Đứng trước biển con người như được giải đáp những bất hạnh. Ngày sóng thần ập đến, Linh đang ngồi trên con tàu lạnh buốt chạy lên núi Oslo. Nhưng trong giấc mơ, có đến ngàn lần cô ở nơi sóng thần xảy ra. Trong giấc mơ xấu, LinhEvil hay lái mình lên núi... Núi thường bí hiểm hơn nhưng lại dễ trốn. Tuy nhiên, nhiều lúc hướng mơ lại lạc vào những thành phố lớn. “Tôi bị lạc trong siêu thị, bị kẹt trong thang máy, bị lỡ máy bay. Tất cả, làm tôi mệt nhoài. Kẻ cứu tinh của những giấc mơ thường là kính màu. Thường khi tuyệt vọng trong mơ, hay tim tôi có đập nhanh hơn, hoặc bị chuột rút... ký ức sẽ lập tức chuyển tôi đến cánh đồng hoa đầy màu vàng và màu xanh dương điềm đạm uốn qua khúc quanh. Thực ra cái gì đem lại hạnh phúc cho những kẻ cô độc, với tôi đó là những cảm nhận hạnh phúc từ cuộc sống xung quanh tôi”.
Sợ hay không?
Đi du lịch nhiều lúc chẳng biết khi nào sống khi nào chết, nhất là du lịch một mình. Có khi vừa cất cánh máy bay rơi- chết. Có khi đi tàu, tàu chìm- chết. Đi tàu hỏa, tàu hỏa trệch đường ray - chết. Đi xe máy- càng dễ chết. Tự dưng đến một thành phố lớ xớ vào khu vực bị khủng bố đánh bom- chết. Cứ xê dịch mãi, cô không hiểu mình thuộc về nơi nào nữa. Thực ra khi đi du lịch là lúc cô vui nhất, nhưng cũng có khi là lúc buồn nhất mà lại lắm rủi ro. Mỗi lần máy bay hạ cánh, là một lần vui mừng hớn hở. Có lần ngủ trên tàu, mỗi cái cabin bé tí tẹo như nấm mộ, cửa thoát hiểm thì bé tí xíu. Nói dại, nó mà chìm thì chắc cơ hội thoát là quá mong manh.
Cô đơn
Một lần, Linh ngồi trong quán cà phê ở Brugge - Bỉ. Trời lạnh dưới 0oC. Cả thành phố bàng bạc trong khí lạnh tê buốt. Hơn 20 năm Linh đã sống một mình như thế. Tự quyết định một mình, tự lựa chọn tất cả, thậm chí còn mạnh mẽ đến nỗi khi cha mẹ chia tay, Linh tự chuyển nhà một mình. Lầm lũi, và lạnh băng. Thế mà tự nhiên ở Brugge, Linh cảm thấy lạnh giá và cô đơn. Những mạch gân xanh thẫm nổi trên tay cô, những mạch gân, những đường chỉ tay dài ngắn, như kể về những con đường Linh đã đi qua. Mẹ thường bảo Linh có bàn tay chữ nhất, lại có ngôi sao 5 cánh giữa lòng bàn tay, thế nào cũng sẽ đi xa, xa lắm. Khách du lịch vẫn đi qua ngoài cửa sổ. Anh chàng tóc nâu đi theo Linh từ sáng vẫn ngồi ở quán cà phê bên đường. Nhìn Linh phơi đôi tất lên lò sưởi và cười. Bây giờ, hai người ngồi nhìn nhau qua con phố nhỏ xíu. Linh thì miên man nghĩ về Việt Nam, về những người bạn mà khi cô đơn Linh gọi “ai cũng không có nhà”. Nhớ sự cô đơn đến hoảng hốt khi năm hết, và lại xách ba lô đi du lịch. Còn anh ta nghĩ gì? Linh không biết, chỉ nghĩ nếu bây giờ, có người để nắm tay cho đỡ lạnh, có người để ôm vào lòng, và khóc một chút thì tốt. Cuối cùng, Linh ra khỏi quán cà phê. Anh ta cũng thế. Hai người đứng bên cây cầu trắng tinh, dòng sông nhỏ đang bắt đầu đóng băng. Cứ như thế họ đến, khi cô cảm thấy tê cóng. Linh quay sang nói với anh chàng mắt xanh câu đầu tiên: “Em lạnh quá!” và chàng ta cười nói: “Anh cũng thấy lạnh”. Hai đứa cười như điên, cô bảo chàng: “Em sẽ không ở Brugge đâu, lạnh lắm”. Chàng nhìn cô: “Mình sẽ ở Brugge mùa hè thôi, còn mùa đông thì đi tránh rét”... Hai đứa nhìn nhau cười. Lần đầu tiên, Linh thấy ở đây ấm áp, khi anh ôm cô vào lòng, và cô khóc... Cô biết, mình chẳng bao giờ quay lại Brugge, chẳng bao giờ nhìn thấy anh chàng có mái tóc hạt dẻ và ánh mắt xanh lá cây kia nữa...
Tôi giàu có với những gì tôi có và trải qua
Hiện tại, Linh vẫn ở nhà cấp 4 trong một khu tập thể cũ mèm, tường tróc vôi, bếp xấu xí, nhà vệ sinh vẫn đi chung với 4 nhà. Công việc, tình cảm, sức khỏe, là những thứ mà Linh đã phải chịu thiệt thòi. Có những lúc cô cảm thấy nỗi đau li ti trong mạch máu, nỗi đau trườn bò trên cơ thể, vắt kiệt những năng lượng mờ nhạt mà cô đang cố gắng gượng để không bị chìm vào cơn mê sảng hoảng hốt. Có những lúc chán không buồn nghĩ, không buồn nhìn passport đã thêm một lần đóng dấu, không muốn sà vào những cửa hàng duty-free (cửa hàng miễn thuế) sặc sỡ màu sắc, chỉ muốn bay đi mãi mãi. Sức khỏe của Linh bị suy giảm. Qua thời gian, nó đã phát cấp tính đến mức bác sĩ cấm không được động đậy, không được ra ngoài có ánh nắng mặt trời quang hợp. Điều này thật khó khăn đối với một người mê du lịch như cô. Linh làm việc rất nhiều để có tiền. Không phải để mua một cái áo đẹp, thỏi son, lọ nước hoa. Khi số tiền ki cóp trong tài khoản có một số dôi to to, cô lại thực hiện một chuyến đi mới. Sắp tới, dự định của Linh sẽ là làm mọi cách để được du học tại Anh. Từ Anh, biết đâu đấy, cô sẽ có muôn ngàn phương hướng nữa để đi. Người ta dị nghị Linh. Người ta bảo Linh điên. Nhưng với Linh, niềm sung sướng của một con người bình thường, ấy là có thể nói: Thế giới thật là nhỏ bé! Tôi giàu có với những gì tôi có và đã trải qua. Roads are made to be travelle!